CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI WEBSITE KHOA DU LỊCH TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA, THỂ THAO, DU LỊCH THANH HÓA

KHOA DU LỊCH TRONG VÒNG TAY KÝ ỨC

Đăng lúc: 02/01/2026 (GMT+7)
100%

Sự kiện kỷ niệm 20 năm Khoa Du lịch đã diễn ra trong không khí ấm áp, đầy xúc động với sự hội ngộ của thầy cô và các thế hệ cựu sinh viên. Những cái ôm, nụ cười và ánh mắt thân quen đã gợi lại ký ức thanh xuân tươi đẹp dưới mái trường. Sau nhiều năm xa cách, các cựu sinh viên trở về với niềm vui vỡ òa và sự gắn kết bền chặt. Thầy cô vẫn dành cho học trò sự quan tâm, yêu thương như những ngày đầu. Sự kiện khẳng định Khoa Du lịch không chỉ là nơi học tập mà còn là mái nhà của ký ức, tình cảm và sự trở về.

KHOA DU LỊCH TRONG VÒNG TAY KÝ ỨC
Sau 20 năm vẫn tiếng gọi ấy: “Em chào Thầy, Em chào Cô ạ”

603811011_1353396859918311_8627603097514771663_n.jpg
Hình ảnh Thầy cô và các bạn cựu sinh viên

Có những ngày, ký ức không cần gọi tên mà vẫn tự tìm về.
Không phải bằng những lời kể dài, cũng không phải bằng những nghi thức trang trọng. Chỉ là một cái ôm siết chặt, một ánh mắt chạm nhau trong vài giây lặng im, hay một nụ cười vừa quen vừa lạ… thế là đủ để cả một quãng thanh xuân ùa về, nguyên vẹn, sống động, và đầy xúc cảm.
Ngày trở về của Khoa Du lịch – sau 20 năm hành trình – đã diễn ra như thế. Không ồn ào, không phô trương, nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm cảm xúc của mỗi người có mặt. Những bức ảnh ghi lại khoảnh khắc hôm ấy không chỉ là hình ảnh của một sự kiện, mà là những lát cắt của ký ức – nơi thời gian dường như ngừng lại, để nhường chỗ cho yêu thương lên tiếng.
600393421_1353395356585128_5275549455618293914_n.jpg
Những cái ôm của ngày trở lại

Có một điều dễ nhận ra trong từng khung hình: đó là những cái ôm.
Không phải cái ôm xã giao. Không phải cái ôm vội vàng.
Mà là cái ôm của những người thân gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách.
Có những cái ôm kéo dài hơn bình thường. Có những cái ôm đi kèm với tiếng cười, nhưng cũng có những cái ôm mà đôi mắt đã kịp ngân ngấn. Trong khoảnh khắc ấy, không còn khoảng cách giữa thầy và trò, giữa hiện tại và quá khứ. Chỉ còn lại một điều duy nhất: cảm giác “được trở về”. Những cô cậu sinh viên ngày nào – từng rụt rè bước vào giảng đường với bao bỡ ngỡ – nay đã là những người trưởng thành, tự tin, bản lĩnh trong công việc và cuộc sống. Nhưng khi đứng trước thầy cô, họ vẫn là những “đứa học trò” năm xưa, vẫn giữ nguyên cách chào thân quen: “Em chào Thầy, Em chào Cô ạ”.
Chỉ một câu nói thôi, nhưng chứa đựng biết bao nhiêu năm tháng.
603028155_1353395399918457_2787382813907425594_n.jpg
Những cái ôm của ngày trở lại

Ánh mắt của thầy cô – vẫn vẹn nguyên như ngày nào
Giữa không gian ấm áp ấy, có một thứ khiến người ta lặng đi: ánh mắt của thầy cô.
Không cần nhiều lời, chỉ cần nhìn vào ánh mắt ấy, người ta có thể cảm nhận được sự trìu mến, bao dung và cả niềm tự hào âm thầm. Đó là ánh mắt của những người đã dành cả tuổi trẻ để dạy dỗ, dìu dắt từng thế hệ sinh viên. Là ánh mắt của những người luôn dõi theo bước chân học trò, dù các em đã đi rất xa.
Những câu hỏi giản dị vang lên, như chưa từng có khoảng cách của thời gian:
“Dạo này công việc thế nào em?”
“Gia đình ổn không?”
“Cuộc sống có vất vả không?”
“Cố gắng lên nhé!”
Không phải những câu hỏi lớn lao. Nhưng chính sự giản dị ấy lại mang theo hơi ấm của một mái nhà. Một nơi mà dù bạn có đi xa đến đâu, vẫn luôn có người chờ bạn trở về, vẫn luôn có người hỏi han bằng tất cả sự chân thành.
Với thầy cô, học trò không chỉ là người học – mà còn là những “đứa con” của Khoa Du lịch.
 603845598_1353396299918367_147315247820033762_n.jpg
Hình ảnh Thầy cô và các bạn cựu sinh viên

Niềm vui vỡ òa của ngày hội ngộ
Nếu ánh mắt thầy cô là sự lắng đọng, thì nụ cười của các cựu sinh viên chính là sự bùng nổ của cảm xúc.
Ngày trở lại không chỉ là một buổi gặp mặt. Đó là ngày của niềm vui vỡ òa.
Những tiếng gọi tên nhau vang lên khắp không gian. Những cái bắt tay, những tràng cười giòn tan, những câu chuyện nối dài không dứt. Có người gặp lại bạn cũ sau 5 năm, 10 năm, thậm chí là lâu hơn. Có người từng học chung một lớp, có người chỉ quen biết thoáng qua, nhưng khi gặp lại, tất cả đều như chưa từng xa cách. Những bữa tiệc ấm cúng, những ly chúc mừng nâng lên không chỉ để chúc cho hiện tại, mà còn để tri ân quá khứ. Những vòng tay nối dài trong những trò chơi tập thể, những bước chân hòa nhịp trong tiếng nhạc… tất cả tạo nên một bức tranh sống động của tình bạn, của thanh xuân, của những năm tháng không thể nào quên. Có những giọt nước mắt đã rơi. Không phải vì buồn, mà vì xúc động. Bởi không phải ai trong cuộc đời cũng có một nơi để trở về với nhiều yêu thương đến thế.
602378406_1353395519918445_8251305493368610861_n.jpg
Hình ảnh Thầy cô và các bạn cựu sinh viên

Những thước phim ký ức – khi thanh xuân hiện hữu
Nhìn vào những bức ảnh, người ta không chỉ thấy con người, mà còn thấy cả thời gian.
Có hình ảnh những tà áo dài trắng – biểu tượng của tuổi trẻ, của những ngày còn ngồi trên giảng đường. Có những tấm hình chụp tập thể, nơi từng nụ cười đều rạng rỡ, từng ánh mắt đều lấp lánh niềm vui. Có những khoảnh khắc ngẫu nhiên – khi mọi người cùng nhau trò chuyện, cùng nhau cười, cùng nhau ôn lại kỷ niệm.
Mỗi bức ảnh là một câu chuyện.
Một câu chuyện về những ngày tháng đã qua – khi cuộc sống còn đơn giản, khi ước mơ còn nguyên vẹn, khi mỗi ngày đến trường là một niềm vui. Một câu chuyện về tình thầy – trò, về tình bạn, về những mối quan hệ được xây dựng không chỉ bằng thời gian, mà bằng cả sự chân thành.
Và hơn hết, đó là câu chuyện về một nơi – nơi đã lưu giữ tất cả những điều ấy.
605080700_1353395603251770_1639173539143176430_n (1).jpg
Hình ảnh Thầy cô và các bạn cựu sinh viên

20 năm – hành trình của tình yêu và sự gắn kết
Hai mươi năm – một con số đủ dài để chứng kiến sự trưởng thành của nhiều thế hệ.
Nhưng Khoa Du lịch không lớn lên chỉ bằng những con số.
Khoa lớn lên bằng “tình yêu”.
Tình yêu của thầy cô dành cho nghề, dành cho học trò. Tình yêu của sinh viên dành cho mái trường, cho những năm tháng thanh xuân. Tình yêu được nuôi dưỡng qua từng bài giảng, từng buổi thực hành, từng chuyến đi thực tế, từng lời động viên, từng cái nhìn tin tưởng.
Chính tình yêu ấy đã tạo nên một sợi dây vô hình, gắn kết tất cả lại với nhau – dù thời gian có trôi qua, dù mỗi người có đi về những hướng khác nhau.
Ngày hôm nay, khi những thế hệ ấy cùng trở về, sợi dây ấy một lần nữa được thắt chặt. Không cần nói ra, ai cũng hiểu rằng: họ vẫn thuộc về nơi này.
603811011_1353396859918311_8627603097514771663_n.jpg
Hình ảnh Thầy cô và các bạn cựu sinh viên

Khoa Du lịch – không chỉ là nơi để học
Có một sự thật rất giản dị nhưng cũng rất sâu sắc:
Khoa Du lịch không chỉ là nơi để học.
Đó là nơi để nhớ.
Là nơi để thương.
Và là nơi để trở về.
Ở đó, người ta không chỉ học kiến thức, mà còn học cách sống, cách làm người, cách yêu thương và chia sẻ. Ở đó, người ta không chỉ có bạn bè, mà còn có những người thầy, người cô như người thân. Ở đó, người ta không chỉ có kỷ niệm, mà còn có cả một phần thanh xuân.
Và khi đã đi qua rồi, người ta mới hiểu hết giá trị của những điều tưởng chừng rất bình thường ấy.
 605532062_1353396539918343_7766729444914360424_n.jpg
Hình ảnh Thầy cô và các bạn cựu sinh viên

Một lời cảm ơn – cho những điều không thể gọi tên
Ngày hội ngộ khép lại, nhưng dư âm của nó chắc chắn sẽ còn ở lại rất lâu.
Ở lại trong những bức ảnh.
Ở lại trong những câu chuyện được kể lại.
Ở lại trong trái tim của mỗi người đã từng gắn bó với Khoa Du lịch.
Xin được cảm ơn những khoảnh khắc rất thật – khi cảm xúc không cần phải giấu.
Xin được cảm ơn thầy cô – vì đã luôn dang rộng vòng tay, không chỉ để dạy dỗ, mà còn để chở che và yêu thương.
Xin được cảm ơn các anh chị cựu sinh viên – vì đã trở về, mang theo cả một hành trình, để cùng nhau viết tiếp câu chuyện của Khoa Du lịch.
Và trên tất cả, xin được cảm ơn một nơi – nơi đã trở thành “nhà” trong trái tim của biết bao thế hệ.
Bởi sau tất cả, điều còn lại không phải là thời gian, mà là ký ức.
Không phải là khoảng cách, mà là sự gắn kết.
Và không phải là những gì đã qua, mà là những gì còn ở lại.
Khoa Du lịch – trong vòng tay ký ức.
Và mãi mãi, trong vòng tay yêu thương. 
606587177_1353395379918459_8699979344877787804_n.jpg

603771985_1353396319918365_2277614054812036344_n.jpg

603039656_1353396819918315_7699880164964279240_n.jpg
Hình ảnh Thầy cô và các bạn cựu sinh viên
NPT